Trang chủ

Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

Nắng Đà Lạt


     Được biết một traveller chuyên nghiệp luôn tuân thủ một nguyên tắc tối thượng đó là: Thu thập càng nhiều càng tốt thông tin về điểm đến của hành trình từ thời tiết, khí hậu, cảnh sắc, phong tục đến giá cả thị trường...Còn tôi thì ngược lại , thói quen biếng nhác khiến tôi thường ở thế bị động trước mọi điều mắt thấy tai nghe.

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Mai Châu, tuổi thơ tôi!

                          (Thân yêu tặng cậu!)

Đã ngót nghét 30 năm không trở lại Mai Châu thế mà trong những giấc mơ tôi, miền đất ấy vẫn trở lại như một ám ảnh không màu.

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

KHOẢNG TRỐNG


( Viết cho cây xà cừ của góc vắng trường tôi!)

Chính nàng cũng không thể ngờ sự rađi ấy để lại trong nàng một khoảng trống lớn lao đến thế. Một cuộc ra đi tất yếu mà có thể gây ám ảnh băn khoăn đến độ ấy hay sao?

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

Thư mùa thu


 ( Cho một người rất xa)
        Em viết cho người lá thư mùa thu tháng 9, tháng 9 mềm não nuột một đường tơ. Nhịp phách buông lơi, vầng trăng quạnh quẽ, tiếng dế buồn  rên rỉ giọng ru đêm.

Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

Vụn cảm khi đọc tập "Ghé lại trần gian" của Phù Vân Đặng Cước




          Tôi vốn vô duyên với thi ca. Chẳng thể cất bút viết nổi một câu thơ cho ra hồn cũng không thể thẩm bình một hình ảnh thơ cho ra vẻ cho nên tôi cũng quyết vô tình với thơ ca.