Chính nàng cũng không thể ngờ sự rađi ấy để lại trong nàng một khoảng trống
lớn lao đến thế. Một cuộc ra đi tất yếu mà có thể gây ám ảnh băn khoăn đến độ
ấy hay sao?
( Cho một người rất xa) Em viết cho người lá thư mùa thu tháng 9, tháng 9 mềm não nuột một đường tơ. Nhịp phách buông lơi, vầng trăng quạnh quẽ, tiếng dế buồn rên rỉ giọng ru đêm.
Tôi vốn vô duyên với thi ca. Chẳng thể cất bút viết nổi một câu thơ cho ra hồn cũng không thể thẩm bình một hình ảnh thơ cho ra vẻ cho nên tôi cũng quyết vô tình với thơ ca.
5 g sáng. Mở mắt, checkmail. Không thấy những mail mong đợi thay vào đó là những câu "Chúc ngủ ngon", " Chúc ngày ngọt ngào" rất ngọt, nghe thiên hạ đồn đây là những con virut rất nguy hiểm, có khả năng nhân lên rất nhanh.